bộ bàn ghế ăn , bộ bàn ghế inox , bàn inox , ghế inox , bộ bàn ghế phòng ăn , bộ bàn ghế cafe , bàn cafe , ghế cafe , bộ bàn ghế nhà ăn , bộ bàn ghế nhà hàng , bộ bàn ghế khách sạn , bàn ghế văn phòng , bàn ghế làm việc , bàn làm việc , bàn văn phòng » bàn ghế ăn inox » bàn ghế ăn inox - TH-1254

bàn ghế ăn inox - TH-1254


Giá: 0 VND
bàn ghế ăn inox - TH-1254

Thông tin sản phẩm

Bộ bàn ghế inox,mặt bàn kính nhập khẩu,ghế thái dương mặt đệm (có nhiều màu để lựa chọn)

Mẫu mã đơn giản,kiểu dáng sang trọng rất phù hợp cho nhà hàng,quán ăn, gia đình …

Kích thước bàn (có 2 kích thước):

Dài 1,6 x Rộng 0,8 x Cao 0,75 (m):4.900.000VNĐ

Dài 1,8 x Rộng 0,9 x Cao 0,75 (m):5.500.000VNĐ

Kích thước ghế:

Cao 0,85 x Rộng 0,4 x Sâu 0,4 (m)

Bảo hành: 12 tháng


Trăm sự tại nghèo

(CATP) Sáng thứ bảy, 27-7-2013, tôi một mình ngồi uống cà phê ở công viên gần chung cư TDH Phước Bình, phường Phước Bình, quận 9, TPHCM. Một người đàn ông ăn mặc sạch sẽ, sáng sủa đến mời tôi mua vé số. Thoạt đầu tôi hơi ngạc nhiên trước con người dáng khỏe mạnh như thế mà lại đi bán vé số, một việc thường dành cho người già, trẻ em. Nhưng khuôn mặt, ánh mắt anh ta như nói lên nhiều điều, khiến tôi mời anh ngồi xuống ghế bên cạnh cùng uống cà phê. Giọng nhỏ nhẹ, anh bạn cho biết tên là Giang (ảnh), quê ở Tam Nông, Đồng Tháp, năm nay 46 tuổi. Tôi hỏi không có việc gì khác hay sao mà đi bán vé số? Giang đáp: "Dạ trước con mần thợ hồ, sau này mắc bệnh gai cột sống, mỗi ngày mỗi nặng, giờ thì không mần được nữa. Nhiều người cũng từng hỏi con vậy nhưng họ chửi nặng lắm. Họ kêu con làm biếng, tướng tá như vầy cầm vé số đi bán không mắc cỡ sao. Họ không mua vé số giùm mà còn chửi, có biết đâu trong người con bao nhiêu thứ bệnh. Mình dốt đành chịu thua thiệt, không dám nói lại người ta", hai mắt Giang đỏ hoe và cố kìm nước mắt. Giang có 12 anh chị em, tất cả đều không được đến trường, người thì lên thành phố bán vé số, người làm mướn ở quê, tất cả đều làm mướn. Giang có hai người con, đều đã lập gia đình và... làm mướn; vợ chồng anh lên thành phố thuê nhà trọ và cùng đi bán vé số. Anh chậm rãi nói, hai mắt đỏ như đang muốn khóc: "Cha mẹ nghèo, con cái không được học chữ, giờ tới lượt mình cũng nghèo không có tiền cho con đi học. Nhìn những người giàu có phong lưu cũng thèm lắm chứ, nhưng mình dốt, toàn thua thiệt, đành chịu thôi".

Tôi hơi khó chịu vì Giang nói chuyện cứ xưng "con" với tôi, trong khi tuổi của tôi lớn hơn anh chẳng bao nhiêu. Tôi đã nhắc nhưng anh chỉ cười miễn cưỡng và vẫn không thể xưng hô khác đi được. Nhìn Giang, tôi cảm tưởng anh là người hiền lành, cam chịu. Những điều anh tâm sự không biết thật được bao nhiêu phần trăm, nhưng vẫn thấy đắng lòng. Cùng là đàn ông với nhau, con người có vẻ khỏe mạnh này sao mà bế tắc, đáng thương. Và còn bao nhiêu những đấng nam nhi trên đất nước này, trên thế gian này, đang phải sống chật vật và hoàn toàn mất tự tin như anh Giang? Cái nghèo thường khiến những người vốn yếu đuối thành mất tự tin, sợ hãi đủ thứ. Như Giang kể thì anh có đủ hai thứ căn bản khiến con người ta mất tự tin và sợ hãi, đó là cái sự nghèo và dốt. Từ lâu tôi vẫn nghĩ người dân miền Tây Nam bộ giàu là điều bình thường, còn họ nghèo là không bình thường. Tại sao người miền Tây còn nghèo là một câu hỏi lớn khó trả lời.

Tôi đề nghị Giang để tôi viết một bài báo về anh, đăng cả ảnh của anh nữa, anh chỉ ngắn gọn: "Dạ". Thực ra chuyện như thế này đâu có gì mới lạ, nhưng tôi nghĩ trong đó có cái riêng, cái chung, khiến ta phải suy nghĩ.

| ghế văn phòng | ghe van phong | bàn ghế văn phòng | ban ghe van phong | bàn ghế ăn | ban ghe an | bộ bàn ghế ăn | bo ban ghe an
® Thiet ke web: VAVIETNAM.COM